mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay1929
mod_vvisit_counterHôm Qua13091
mod_vvisit_counterTuần Này15020
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này105516
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26664589

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
NGÀY TRỞ VỀ NHÀ CHA - MỌI NGƯỜI SẼ CHẾT PDF Print E-mail

Chi Tran

ĐƯỜNG VỀ NHÀ CHA
MỌI NGƯỜI NHẤT ĐỊNH SẼ CHẾT.

I. Ai chống nổi sự chết.
Bản án Chúa đã ghi: mọi người đều phải chết. Thánh Au-gút-ti-nô nói: "Mọi sự dầu hay, hay dở, đều không chắc chắn, chỉ sự chết là chắc chắn sẽ xảy đến."
Ai mà biết được trẻ sơ sinh này giàu hay nghèo, mạnh khỏe hay yếu hèn, sẽ chết già hay chết trẻ; nhưng một điều chắc chắn là trẻ đó sẽ chết. Dầu vương-giả hay quí-tộc, khi sự chết đến, không một sức mạnh nào chống nổi: "Chúng ta có thể chống lại sức tàn phá của nước, lửa, khí giới. Nhưng không ai trong chúng ta có thể chống nổi sự chết."
Một vua nước Pháp, khi gần chết , đã kêu lên: "Dầu nắm giữ bao quyền hành trong tay, trẫm cũng không thể bảo sự chết chờ đợi trẫm thêm một giờ nào nữa."
Không ai có thể trì hoãn: "Chúa đã đặt cho nó một giới hạn không thể vượt qua." (Gióp 14: 5).
Bạn đọc thân mến! Bạn có thể đã sống bao năm qua, nhưng sẽ có một ngày và một giờ phút trong ngày nào đó sẽ là giờ phút sau cùng của bạn. Bây giờ tôi đang viết và bạn đang đọc sách này. Đến giờ ấn định, tôi không còn viết và bạn cũng không còn đọc sách được nữa: "Hầu dể có người nào sống mà không phải chết?" (Thánh-vịnh 89: 49).
II. Mọi sự trần gian đều hư vô.
Bản án đã tuyên, không ai tự hào mình sẽ không chết. Sự việc đã xảy đến cho tổ-tiên chúng ta, nhất định sẽ xảy đến cho chúng ta. Mọi người sẽ lần lượt đi vào dĩ-vãng. Vua chúa, quan quyền đã ở trong các lầu đài, nhưng chết rồi các ngài chỉ còn là nắm tro tàn trong nấm mộ. Thánh Bênađô tự hỏi: "Hãy nói cho biết, đâu là những người và đồ vật yêu quí nhất trần gian?"
Và ngài tự trả lời: "Không còn gì ngoài những nắm tro và giòi bọ!"
Vả lại, khi mà linh hồn bất tử thì chúng ta phải chiếm cho bằng được không phải phần thưởng tạm thời, mà là phần thưởng đời đời. Dầu hưởng được một ít thú vui tạm bợ ở trần gian, để rồi trầm-luân đời đời trong hỏa ngục, thử hỏi vui sướng trần gian là gì?
Dầu chúng ta có xây được lầu-đài hoàn toàn theo sở thích đi nữa, nhưng chầy kíp chúng ta sẽ bỏ chúng và nằm yên trong mồ. Thử hỏi lầu-đài ích lợi gì cho phần rỗi chúng ta? Nhờ chức quyền, chúng ta ăn trên ngồi trước thiên hạ, nhưng chết rồi, chức quyền còn đâu?
LỜI NGUYỆN THỐNG HỐI.
Lạy Chúa, con là đứa bội bạc, đã bao năm qua con phản nghịch với Chúa. Những năm đó qua đi, có thể giờ chết của con đã gần. Nhìn lại cuộc đời con, con không tìm thấy được gì ngoài lo-âu, buồn-phiền và lương tâm cắn rứt?
Lạy Chúa, con đã làm gì để phụng-sự Chúa? Bao năm qua, thay vì lập công chuộc tội, con đã chồng chất lên vai bao tội ác, mà phép công thẳng Chúa đòi buộc con phải đền trả.
Lạy Đấng cứu-chuộc chí ái của con! Xin ban cho con ánh sáng và sức mạnh của Chúa, để con thanh toán nợ nần đối với Chúa. Có thể thần chết không còn cách con bao xa nữa.
Con muốn sửa soạn giờ phút trọng đại đó, để tiếp nhận hạnh-phúc đời đời, khỏi cảnh sầu khổ muôn kiếp. Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã chờ đợi con đến nay. Xin cho con đủ thời giờ, để con hàn gắn lại những gì con đã làm mất lòng Chúa.
Lạy Chúa! Xin đoái nhìn đến con, xin chỉ giáo cho con biết con phải làm gì? Chắc chắn Chúa muốn con than khóc những lỗi-lầm của con. Con xin đau đớn ăn-năn hết lòng. Chắc chắn Chúa muốn con dùng thời gian còn lại của đời sống con để yêu mến Chúa. Con xin yêu mến Chúa hết lòng.
Trước đây con đã bao phen thề hứa, nhưng rồi con lại sa ngã. Không, xin Chúa phù giúp con, đổ hồng-ân trên con. để con đừng bao giờ lỗi phạm nữa. Nếu ngay từ bây giờ con không cải-thiện đời sống, làm sao khi chết con mong được ơn tha thứ và về trời hưởng dung-nhan Chúa?


Con quyết tâm bắt đầu phụng-sự Chúa. Xin Chúa cho con đủ sức mạnh và xin Chúa đừng bỏ rơi con. Chúa không nở quên con, ngay cả khi con còn phản nghịch với Chúa, nên con tin tưởng chắc chắn rằng Chúa sẵn sàng thương giúp con, để con làm những gì đẹp ý Chúa.
Xin Chúa nhìn nhận con, để con yêu mến Chúa, vì Chúa muôn đời đáng mến yêu. Xin Chúa nhìn nhận đứa con phản nghịch này đang thống-hối ăn-năn, đang hôn chân Chúa, đang mến thương Chúa và đang van nài ơn tha thứ.
Lạy Chúa Giêsu! Con yêu Chúa hết lòng, yêu Chúa hơn cả bản thân con. Con thuộc về Chúa, xin Chúa thực hiện nơi con những gì đẹp ý Ngài. Xin cho con đủ nhẫn-nại vâng theo thánh ý Chúa, yêu mến Chúa và làm những gì đẹp ý Chúa.
Lạy Mẹ Maria, Mẹ là Mẹ con. Mẹ là nguồn cậy trông, là chốn con ẩn-náu. Con phó thác hồn xác con cho Mẹ. Xin Mẹ bầu-cử cho con trước tòa Chúa Giêsu, Con Mẹ.
Tác giả: Thánh An-Phong-Xô Li-go-ri
(Phêrô Bùi-Đắc-Hữu, dịch)
-------------------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Mon, Aug 1 at 6:43 AM

Tất Cả Ðược Nâng Lên Với Chúa Giêsu

Sự chết và sự sống lại của Chúa Giêsu là cánh cửa mà Thiên Chúa mở ra cho mọi người đi vào sự sống vĩnh cửu. Chúa Giêsu nói, "Khi tôi được nâng lên khỏi trái đất, tôi sẽ kéo mọi người đến với tôi" (Gioan 12:32).

Thật vậy, tất cả mọi người, từ mọi thế hệ và mọi nơi chốn, được nâng lên với Chúa Giêsu trên thập giá và đi vào đời sống mới của sự phục sinh. Do đó, cái chết của Chúa Giêsu là cái chết cho toàn thể nhân loại, và sự sống lại của Chúa Giêsu là sự sống lại cho toàn thể nhân loại.

Không một người nào ở quá khứ, hiện tại, hay tương lai bị loại bỏ khỏi hành trình vĩ đại của Chúa Giêsu từ nô lệ đến tự do, từ phần đất giam cầm đến đất hứa, từ sự chết đến sự sống vĩnh cửu.
Henry Nouwen

--
.

 
BÁNH SỰ SỐNG LỜI CHÚA - ONE BREAD, ONE BODY PDF Print E-mail

Presentation Ministries

ONE BREAD, ONE BODY
Monday, August 1, 2022, St. Alphonsus Liguori

Jeremiah 28:1-17
Psalm 119:29, 43, 79-80, 95, 102
Matthew 14:13-21
View Readings

SELF-EFFACING LOVE
"When Jesus heard this, He withdrew by boat from there to a deserted place by Himself." —Matthew 14:13

This was one of the worst days in Jesus' life. He had just received the bad news that His friend and relative, St. John the Baptizer, had been beheaded. It was John who baptized Jesus in the Jordan (see Mt 3:13-16). He and Jesus had a special bond. Now John was dead, murdered, beheaded.

Jesus had to get away, go off by Himself, and receive healing from His Father. He got in the boat and intended to go to a deserted place (Mt 14:13). However, He couldn't shake the crowds. He "saw the vast throng, His heart was moved with pity, and He cured their sick" (Mt 14:14). Jesus, screaming inside with hurt, "cured their sick." By His wounds, we are healed (1 Pt 2:24).

If this were not enough, Jesus did not dismiss the crowds, even though it was late and He had an excuse that would give Him a chance for a moment's peace. Instead, Jesus multiplied the loaves and fish. This was not only an act of power, but of amazing, sacrificial love. Possibly this is why the Last Supper, or Holy Communion, came to be called "the breaking of the bread." The Last Supper, the supreme act of love, was associated with one of the worst days of Jesus' life and one of the greatest days of His love.

Prayer: Jesus, may I want to receive You in Holy Communion daily. Grant me the grace to love as You do.

Promise: "The prophet who prophesies peace is recognized as truly sent by the Lord only when his prophetic prediction is fulfilled." —Jer 28:9

Praise: St. Alphonsus Liguori was the founder of the Redemptorist order of priests. He was a moral Theologian who stressed simplicity and kindness. He became a lawyer at the age of 16, but losing a case led him to the priesthood and sainthood.

-----------------------------------------------------------------

Rescript: In accord with the "Code of Canon Law", I hereby grant the "Nihil Obstat" ("Permission to Publish") for "One Bread, One Body."

"In accord with the Code of Canon Law, I hereby grant the Nihil Obstat for the publication One Bread, One Body covering the time period from August 1, 2022 through September 30, 2022. Reverend Steve J. Angi, Chancellor, Vicar General, Archdiocese of Cincinnati, Cincinnati, Ohio January 31, 2022"

The Nihil Obstat ("Permission to Publish") is a declaration that a book or pamphlet is considered to be free of doctrinal or moral error. It is not implied that those who have granted the Nihil Obstat agree with the contents, opinions, or statements expressed.

-----------------------------------------------------------------

You can find One Bread, One Body archives, the letter to readers, OBOB eBook edition, and an online donation form at http://www.presentationministries.com/series/obob

-----------------------------------------------------------------

Copyright © Presentation Ministries

To add your e-mail address to this list go to https://www.presentationministries.com/subscribe/email

To remove your e-mail address from this list, click here..

--------------------------------------------

 
TÌM GPA85 CHÚA THẬT NHANH - CHA QUẢNG - THỨC ĂN NHANH PDF Print E-mail

Quảng Trần C.Ss.R
Mon, Aug 1 at 5:13 AM

Số 215: Thức Ăn Nhanh Cho Tâm Hồn (The Fast Food for The Soul) by Fr. Quảng Trần, C.Ss.R. thứ hai, ngày 1 tháng 8 năm 2022.

CẦU NGUYỆN LÀ ĐỂ MẤT,

KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐƯỢC?

Có một lần Đức Giêsu cầu nguyện ở nơi kia.

Người cầu nguyện xong,

thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người:

"Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện."

(Luca 11:1)

Có người nói rằng cầu nguyện chẳng được ơn ích gì, nên cầu nguyện không thực sự cần thiết trong đời sống con người. Nếu cầu nguyện mà có thể làm thay đổi những ý định Thiên Chúa để đạt được những điều ta cần, những điều ta xin thì ta đang hạ thấp, làm suy giảm những đặc tính vốn hiện hữu nơi Thiên Chúa. Họ lý luận rằng vì Thiên Chúa là Đấng thường hằng bất biến, nghĩa là một Thiên Chúa không bao giờ thay đổi, "vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi cho đến muôn đời" (Thư gửi tín hữu Hebrews 13: 8). Do vậy, cầu nguyện không làm thay đổi ý định đã có từ nơi Thiên Chúa, không làm thay đổi thuộc tính thường hằng bất biến có sẵn nơi Ngài. Làm thay đổi ý định của Thiên Chúa là điều không hợp lý, là điều không thể, nên không cần thiết phải cầu nguyện nữa.

Hơn nữa, Thiên Chúa là Đấng toàn tri, nghĩa là Thiên Chúa biết hết mọi sự, không có gì xảy ra mà Thiên Chúa không thấu tỏ tường tận. "Con kiến đen, nằm trên hòn đá đen, trời tối đen, Thiên Chúa thấy hết." Nếu cầu nguyện là để xin Thiên Chúa thay đổi điều gì đó, có nghĩa là Thiên Chúa không còn là toàn tri nữa. Ngài không toàn tri nữa, nên sự hiểu biết của Ngài phải bị giới hạn. Do vậy, khi con người bị bế tắc, cầu xin Ngài, và khi đó Ngài mới thấu rõ nên cần điều chỉnh, cần thay đổi. Nếu Thiên Chúa đưa ra thay đổi, những điều chỉnh vì lời cầu nguyện của con người, thì điều này hiển nhiên trái ngược với thuộc tính toàn tri của Thiên Chúa.

Đúng! Cầu nguyện không làm thay đổi những thuộc tính vốn hiện hữu nơi Thiên Chúa, nhưng nhờ cầu nguyện có thể thay đổi người cầu nguyện và những gì liên quan đến người cầu nguyện.

Cầu nguyện là gì? Là đối thoại, là chuyện trò với Thiên Chúa. Nếu cầu nguyện đơn thuần chỉ là cầu xin, thì chúng ta đã biến Thiên Chúa thành những vị thần tài, hiện diện ở đó để đáp ứng những nhu cầu tham vọng vô đáy của con người.

Cầu nguyện vẫn có thể là cầu xin. Tuy nhiên, vượt lên trên cầu xin, cầu nguyện là cơ hội thuận tiện để NÂNG con người lên đi vào trong tương quan thân tình, tương quan giữa ngôi vị người và ngôi vị thần linh. Cầu nguyện không phải là để kéo Thiên Chúa xuống với con người, nhưng là để NÂNG con người hướng lên Thiên Chúa. Thiên Chúa là Đấng trọn tốt trọn lành, nên cầu nguyện – đi vào tương quan với Thiên Chúa – làm cho con người trở nên giống Thiên Chúa hơn, tốt lành hơn.

Do vậy, có người đã cảm nghiệm rất rõ rằng cầu nguyện không phải để ĐƯỢC, mà là để MẤT.

Chuyện kể rằng: Có một người cháu khi về nghỉ hè cùng ông bà ngoại ở vùng quê. Sáng nào cháu cũng phải dậy sớm và đi đến nhà thờ tham dự thánh lễ cùng ông bà.

Sau một vài ngày, người cháu trong một bữa ăn sáng đã hỏi ông bà: "Ông bà đã ĐƯỢC những gì khi thường xuyên cầu nguyện với Thiên Chúa, thường xuyên đi nhà thờ?"

Người ông nhìn cháu bình thản và chậm rãi trả lời: Oh! KHÔNG ĐƯỢC gì cả! Nếu không muốn nói là BỊ MẤT nữa đấy!

Nhưng, hãy để ông nói cho cháu nghe những gì đã BỊ MẤT khi cầu nguyện:

MẤT đi tính nóng nảy,

MẤT đi cái tôi ích kỷ,

MẤT đi tính tham lam,

MẬT đi sự trầm cảm,

MẤT đi sự lo lắng về tương lai ngày mai sẽ ra sao,

và đặc biệt MẤT đi sự sợ hãi về cái chết ập tới bất cứ lúc nào giữa con đại dịch COVID, chiến tranh, tai hoạ...etc.

Do vậy, cầu nguyện nhiều khi không phải là để ĐƯỢC, nhưng là để MẤT. Nhưng MẤT ở đây đích thật là ĐƯỢC.

Cầu nguyện không phải là để thay đổi ý định tốt lành của Thiên Chúa có những dự định cho ta, nhưng là để thay đổi con người của ta, và để ta khám phá ra sự tốt lành của Thiên Chúa, để ta có thể nâng mình lên gần Thiên Chúa hơn.

Một bài hát có thể thay đổi một khoảnh khắc.

Một bước chân có thể bắt đầu cả hành trình.

Một ý tưởng có thể thay đổi cả thế giới.

Nhưng,

một lời CẦU NGUYỆN,

có thể thay đổi cả những điều KHÔNG THỂ.

Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, Người đã làm gương trong đời sống cầu nguyện. Vì thấy Chúa Giêsu trung thành, siêng năng trong việc cầu nguyện nên người môn đệ đã xin Người dạy các ông cầu nguyện. "Có một lần Đức Giêsu cầu nguyện ở nơi kia. Người cầu nguyện xong, thì có một người trong nhóm môn đệ nói với Người: Thưa Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện" (Luca 11:1).

Cầu nguyện rất cần thiết cho đời sống của con người. Thánh Anphonsô, Tiến Sĩ Hội Thánh, Bổn Mạng Các Nhà Luân Lý, Đấng sáng lập Dòng Chúa Cứu Thế, đã nói: "Ai cầu nguyện chắc chắn sẽ được ơn cứu độ, ai không cầu nguyện sẽ bị hư đi đời." Cầu nguyện không phải để kéo Thiên Chúa XUỐNG nhằm thoả mãn những tham vọng của con người, nhờ cầu nguyện con người có thể nâng mình lên tới gần Thiên Chúa hơn.
Cùng Suy Nghĩ và Hành Động: Tôi có thường xuyên cầu nguyện không? Tôi có trung thành trong việc giữ các giờ đọc kinh, cầu nguyện không? Tôi đang có lối sống cầu nguyện hay cầu xin? Tôi có kinh nghiệm nào về việc cầu nguyện là để MẤT chưa?

--
Fr. Quảng Trần, C.Ss.R.
---

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it
Sun, Jul 31 at 7:47 AM
Sự Cô Ðơn Của Chúa Giêsu

- Khi Chúa Giêsu gần lìa đời, Người không còn cảm nghiệm được sự hiện hữu của Thiên Chúa. Người kêu lên, "Lạy Chúa, lạy Chúa, sao Ngài bỏ con?" (Mt 27:47).

- Tuy nhiên, trong tình yêu Người bám víu lấy chân lý là Thiên Chúa luôn ở với Người và nói, "Lạy Cha, con phó linh hồn trong tay Cha" (Luca 23:46).

Sự cô đơn trên thập giá đã đưa Chúa Giêsu đến sự sống lại. Khi chúng ta về già, Chúa Giêsu thường mời gọi chúng ta theo Người vào sự cô đơn này, sự cô đơn vì Thiên Chúa quá gần gũi để có thể cảm nhận bởi tâm hồn và trí tuệ giới hạn của chúng ta.

Khi điều này xảy đến, hãy xin ơn Chúa để có thể phó thác tinh thần chúng ta cho Thiên Chúa như Chúa Giêsu đã làm.
Henry Nouwen

--

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 8 of 2764