mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm Nay2482
mod_vvisit_counterHôm Qua13091
mod_vvisit_counterTuần Này15573
mod_vvisit_counterTuần Trước116390
mod_vvisit_counterTháng Này106069
mod_vvisit_counterTháng Trước631548
mod_vvisit_counterTất cả26665142

 

Vì lỗi kỹ thuật nên số lượng người truy cập sẽ được đếm lại từ tháng 3 ngày 25 năm 2014 và bắt đầu từ con số 1.581.247 (số người truy cập cũ)

Login Form





Bài Mới
BÁNH SỰ SỐNG LC - ONE BREAD, ONE BODY PDF Print E-mail

Presentation Ministries

ONE BREAD, ONE BODY
Sunday, August 7, 2022, 19th Sunday Ordinary Time

Wisdom 18:6-9
Hebrews 11:1-2, 8-19
Psalm 33:1, 12, 18-
Luke 12:32-48: "HỄ AI ĐƯỢC CHO NHIỀU THÌ SẼ BỊ ĐÒI NHIÊU.........." (CÂU 48)

View Readings

AN OPEN-BOOK TEST
"By faith Abraham, when put to the test..." —Hebrews 11:17

By preparing our hearts to serve God each day, we will not be caught off-guard when the time of testing comes (Lk 12:36-40). It will be second-nature, in fact, our new nature, to "seek to serve Him constantly" (Ps 105:4). Daily we ask for the grace to "serve the Lord with gladness" (Ps 100:2).

Each day, give to God your life, will, health, desires, hopes, and dreams. Then, when the test comes, your daily practice has trained your nature to offer everything up to God. Our Master's will is "known beforehand" so we "might have courage" (Wis 18:6) and be "ready" when the test comes (see Gn 22:1).

God is "the Tester of our hearts" (1 Thes 2:4), and we are the students. He uses our trials "to test [us] by affliction and find out whether or not it was [our] intention to keep His commandments" (Dt 8:2).

Life in Christ is an open-book test. We find the answers in the inspired Sacred Scriptures and in the Sacred Tradition of the Church. We should set aside time each week to study our faith, even daily if possible.

Prayer: Father, You never give a test I can't pass (1 Cor 10:13). Grace me to spend my life preparing to pass every test You send me, that You may be glorified through my life.

Promise: "...known beforehand to our fathers, that, with sure knowledge of the oaths in which they put their faith, they might have courage." —Wis 18:6

Praise: The risen Jesus is our hope. "That is why we read: 'Awake, O sleeper, arise from the dead, and Christ will give you light' " (Eph 5:14).

-----------------------------------------------------------------

Rescript: In accord with the "Code of Canon Law", I hereby grant the "Nihil Obstat" ("Permission to Publish") for "One Bread, One Body."

"In accord with the Code of Canon Law, I hereby grant the Nihil Obstat for the publication One Bread, One Body covering the time period from August 1, 2022 through September 30, 2022. Reverend Steve J. Angi, Chancellor, Vicar General, Archdiocese of Cincinnati, Cincinnati, Ohio January 31, 2022"

The Nihil Obstat ("Permission to Publish") is a declaration that a book or pamphlet is considered to be free of doctrinal or moral error. It is not implied that those who have granted the Nihil Obstat agree with the contents, opinions, or statements expressed.

-----------------------------------------------------------------

You can find One Bread, One Body archives, the letter to readers, OBOB eBook edition, and an online donation form at http://www.presentationministries.com/series/obob

-----------------------------------------------------------------

Copyright © Presentation Ministries

To add your e-mail address to this list go to https://www.presentationministries.com/subscribe/email

To remove your e-mail address from this list, click here..

 
CẢM NGHIỆM SỐNG LC - CHRISTOPHER - CN19TN-C PDF Print E-mail

Mo Nguyen CHUYỂN

NINETEENTH SUNDAY IN ORDINARY TIME – YEAR C

7 AUGUST 2022

CHRISTOPHER

BREAKING OPEN THE WORLD

A TWO-EDGED SWORD (Luke 12: 32-48)

The word of the Lord is said to be a two-edged sword (Hebrews 4:12) and so it is with the readings for today – encouragement and warning stand side by side.

Both the passage from the book of Wisdom and that from Hebrews, invite us to see our journey of faith in a positive light.

The examples of Abraham and Sarah, as well as the people of Exodus, show us that others too have had to trust in God's promises when the way forward has not been clear. The most vivid instance of this is when Abraham was called to sacrifice his only son Isaac.

One can only try to imagine his distress when called to sacrifice the very one by whom God's promises were to be accomplished. Despite revulsion and fear he still took the leap of faith, and his faith was rewarded.

The two-edged sword of God's word continues as Jesus reminds his disciples that while there is no need to fear we must live in a manner appropriate for people of faith. The leap of faith may not call us to sacrifice our children but it will challenge us to show that our hearts are in the right place by being prepared for the Lord's return.

The example of the faithful servants who are ready for their master's return, even after a long delay, is powerfully contrasted with those who lost sight of the trust that they had been given.

CHRISTOPHER MONAGHAN CP

Faith Of Abraham (Gospel Song):

Faith Of Abraham (Gospel Song) - Bing video

Cho Con Thêm Lòng Tin (Sáng tác: Lm. Gió Xuân) - Diệu Hiền | Nhạc Thánh Ca Cầu Nguyện:
Cho Con Thêm Lòng Tin (Sáng tác: Lm. Gió Xuân) - Diệu Hiền | Nhạc Thánh Ca Cầu Nguyện - Bing video

C.jpg

------------------------------------------

 
NGƯỜI TÍN HỮU TRƯỞNG THÀNH PDF Print E-mail

This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Sat, Aug 6 at 6:41 AM
Là Những Chứng Nhân Hân Hoan

Nói về Chúa Giêsu và công việc cứu chuộc của Người không thể là một gánh nặng hay là một nhiệm vụ nặng nề.

Khi chúng ta đến với người khác mà cảm thấy rằng, nếu họ không chấp nhận những gì chúng ta biết về Chúa Giêsu, thì họ sẽ bị thiệt thòi và chúng ta sẽ thất bại, thì khó có thể trở nên những chứng nhân thực sự.

Qua việc làm chứng của chúng ta, đó là niềm vui lớn lao khi người ta nhận biết Chúa Giêsu là Ðấng Cứu Chuộc, Người mở đường cho họ đến với Thiên Chúa. Ðó là nguyên do thực sự để cảm tạ và vui mừng.

Nhưng chúng ta cũng phải sống một cuộc đời vui mừng và cảm tạ khi sự làm chứng của chúng ta--qua lời nói và việc làm--không đưa đến việc người ta chấp nhận Chúa Giêsu trong cùng một phương cách như chúng ta.
Henry Nouwen

--

 
CAC BÀI DỘC GIẢ GỞI TỚI - CHỨNG NHÂN TIN MỪNG PDF Print E-mail

Tracy NGuyen CHUYỂN

SỐNG CHỨNG NHÂN TIN MỪNG

Trong hồi ký "Ai lên Xứ Lạng" của Đức TGM. Giuse Ngô Quang Kiệt, nguyên là Giám mục giáo phận Lạng Sơn có kể câu truyện ông Ký dân tộc Nùng sống Đức tin đầy cảm phục...

Nhà còn mỗi mình cậu Ký, lúc 8 tuổi để, khỏi chết yểu như các anh chị, mẹ bất đắc dĩ cho cậu Rửa Tội theo Đạo...

Lạ lùng nhất phải kể là ơn Đức tin Chúa đã ban cho cậu bé. Khi đến tuổi trưởng thành, ông cương quyết giữ Đạo, đòi lập bàn thờ. Mẹ can: "mẹ để con đi Đạo là cốt cho con khỏi chết thôi. Giờ con đã khỏe mạnh thế này, thì cần gì phải giữ nữa". Ông nói: "Mình đã tin cái Chúa thì phải tin cho thật. Đã đi Đạo thì phải giữ cho tròn. Nếu mẹ không bằng lòng, con sẽ ra ở riêng để làm bàn thờ, vì con đã tin cái Chúa"...

Ông làm Bàn thờ đơn giản: một tấm ván nhỏ đóng lên bức vách đặt ngay giữa nhà, lấy than viết mấy chữ "Tôi tin Thiên Chúa Ba Ngôi", dưới bàn để cây nến và quyển sách kinh in năm 1902.

Cả xã người dân tộc này không ai có Đạo nên mọi người chễ giễu ông: "bàn thờ nhà mày chẳng có bát hương, chẳng có tổ tiên, giống như bàn bán thịt lợn vậy", rồi mọi người tẩy chay ông... Nhưng ông không giận, vẫn nhiệt tình đóng góp vào việc chung... Làng xóm thấy rõ gia đình ông sống tốt, được ơn "cái Chúa" che chở nên rất kính trọng.

Ông dạy con cháu: "mình đã tin thì phải tin cho thật. Tin cho suốt đời. Đời cha truyền cho đời con. Đời con truyền qua đời cháu, cho Đức tin vững bền mãi"...Thời thế loạn lạc, bao năm ông không được gặp Linh mục đến khi được gặp, hỏi ông muốn gì nhất, ông giản dị: "tôi chỉ muốn lâu lâu được cái Lễ ở đây, để dân làng biết cái Chúa thương người như thế nào".

Đức Tổng Giám mục Giuse nói về ông: "gặp ông tôi học hỏi được ở nơi ông rất nhiều. Ông chẳng được học giáo lý, 60 năm không gặp Linh mục tu sĩ, không tham dự Thánh lễ, không có cộng đoàn nâng đỡ, phải chống trả với gia đình, với làng xóm và với cả ma quỷ, thế mà Đức tin của ông vẫn son sắt. Một Đức tin rất đơn sơ nhưng trong suốt và vững vàng không gì lay chuyển được. Đức tin không ngăn cách ông với dân làng. Trái lại thúc đẩy ông sống tốt hơn với hàng xóm. Không chờ người đến dạy Đạo, ông tự mình dạy Đạo cho con cháu chỉ bằng với niềm tin đơn thành của ông, với một vài dấu chỉ tối thiểu như làm dấu Thánh giá, với những thực hành tối thiểu như đọc kinh sớm tối. Đặc biệt với cảm nghiệm được tình thương của Chúa và đem hết đời mình đáp lại tình thương đó, ông đã đi vào cái cốt lõi của Đạo, đã đạt tới trình độ tu đức sâu xa, đáng cho ta học hỏi, noi gương".

Ông Ký quả là gương sáng là sứ giả truyền giáo, sống chứng nhân Tin mừng.

Tôi giật mình và xấu hổ trước ông Ký.

Tôi hơn ông, nếu không muốn nói vượt trội hơn ông về các phương diện vật chất, học hành, điều kiện sống Đạo...

Thế mà sống Truyền giáo, tôi không đáng là học trò của ông.

Phải chăng Cuộc sống bộn bề làm tôi đang mất dần ý thức tính bản chất của đời sống Đạo- Truyền giáo?

Liệu chăng tôi còn thao thức Truyền giáo?

Nguồn: Kẻ Đi Tìm

-----------------------------------------------------

 
VĂN HÓA VÀ GIA ĐÌNH - ẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG PDF Print E-mail

Leo Núi

MỘT TẤM LÒNG ❤️
Một người đưa thư có tuổi ,gõ cửa một ngôi nhà và nói:
- Có ai ở nhà không, ra lấy thư.
Bên trong vang lên giọng con trẻ:
- Cháu đến ngay đây ạ, xin vui lòng đợi chút.
Đợi đến năm phút, cửa vẫn không mở:
- Có ai nhận thư không, tôi còn phải đi nhiều nơi...
- Bác ơi, nếu vội bác cứ để ở cửa cho cháu ạ.
- Thư bảo đảm, tôi cần chữ ký.
Lại năm phút sau nữa, cánh cửa mới được mở ra. Người đưa thư định hét to vào cửa nhưng bàng hoàng định thần lại. Trước mặt ông là cô bé tật nguyền không có chân.
Mẹ đã mất và cha đi làm xa , ban ngày cô chỉ có một mình, chiều tối có một người giúp việc đến ở cùng.
Sau vài lần đưa thư, tình cảm hai bên dần gắn bó. Người đưa thư thường đi chân trần, một ngày nọ trời mưa, dấu chân ông để lại nơi cửa, cô bé tật nguyền lấy tờ giấy in lại dấu chân đó.
Mùa đông đến, hôm đó cô bé lại có thư , nhận thư rồi , cô bé nói với người đưa thư:
- Cháu có quà cho bác ạ .
Một chiếc hộp to và nặng.
- Sao bác có thể nhận quà của cháu được?
- Bác đừng từ chối mà cháu tủi thân.
Người đưa thư cảm ơn và xoa đầu cô bé tỏ thiện ý chúc phúc cô. Về nhà mở quà ra, ông ngạc nhiên đó là một đôi giày đi rất vừa và ấm, mắt ông rớm lệ.
Ngày hôm sau, ông đề nghị quản lý bưu điện: Có thể chuyển tôi sang địa bàn khác? Tôi kg thể đến khu phố đó nữa , một việc nhỏ là tôi đi chân trần, mà cô bé đã tặng tôi đôi giày thế thì làm sao tôi có thể tặng lại cô bé ấy đôi chân cơ chứ.
Nói xong ông bật khóc.
Nghe văng vẳng đâu đây lời bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng ....


-------------------------------------------------

Press Enter to post.

 
<< Start < Prev 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Next > End >>

Page 2 of 2764